Chín tháng mười ngày mang nặng đẻ đau
Con yêu Mẹ từ khi là mầm sống
Tuổi ấu thơ vô tư
Tuổi học trò mơ mộng
Ngọt ngào khi nép bóng Mẹ yêu
Mẹ chắp cánh cho ta bay tựa con diều
Đời cao rộng ta vẫy vùng thỏa chí
Những lúc gió mưa cụt nhùn sĩ khí
Ta lượn về nấp bóng Mẹ ta
Giây phút đau thương khi Mẹ lìa xa
Ta mới biết ta mãi là mầm sống
Lòng Mẹ vô biên như đất trời cao rộng
Cho con được làm người và mãi chở che ta







