Mỗi tuổi trong đời nhớ riêng sắc cỏ
Thuở chăn trâu yêu cây cỏ chọi gà
Bạn bè xóm thôn túm bảy tụm ba
Bụng đói thắt mà cười như nắc nẻ
Lứa tuổi hoa khi tình yêu vừa hé
Ai đó bồn chồn với ngọn cỏ Thi
Người ấy đâu rồi, đi đến đến đi
Một ngọn cỏ mang cả tròi ảo mộng
Ta lớn rồi thực đi vào cuộc sống
Bộn bề lo toan quên ngọn cỏ ngày xưa
Đen trắng đời thường bôi xóa hết mộng mơ
Nhánh cỏ ép tủi buồn trang lưu niệm
Tết đến rồi ra nghĩa trang thăm viếng
Thắp vài nén hương kính nhớ tổ tiên
Hoang địa thê lương những ngọn cỏ nghiêng nghiêng
Trong sương khói như bao người hiển hiện
Nhìn ngọn cỏ may lòng ta xao xuyến
Thật mỏng manh những số phận trong đời
Thương quá là thương cho những con người
Sống chẳng bằng bao ngọn cỏ - Cỏ ơi!







